Thứ Ba, 26 tháng 4, 2016

Thất Tình Ngày Thứ Ba

Anh nhớ em nhiều, anh nhớ em
Hết những ngày dài, hết đêm đen
Day dứt đau buồn, anh gục ngã
Muốn nắm tay người, sao quá xa!

Anh nhớ em nhiều, nhớ đôi ta
Cùng ngắm bình minh, ngắm nắng tà
Còn anh lẻ bóng, bao đau đớn
Giấu mình rơi lệ, thấm cô đơn.

Anh nhớ về em, nhớ nhiều hơn
Còn đâu yêu dấu, chẳng giận hờn
Tim như ngừng đập rồi tan vỡ
Tâm hồn lưu lạc, quá bơ vơ!

Thứ Năm, 21 tháng 4, 2016

Thất Tình Ngày Thứ Hai

Ngày thứ hai không người, ta cô đơn
Dạo bước tìm quanh, những giận hờn
Nắng vẫn vàng, cây vẫn xanh như cũ
Ánh chiều tà, soi bóng giữa trời thu.

Ngày thứ hai không người, ta vỡ tan
Ánh mắt bờ môi, quá ngỡ ngàng
Tưởng chừng ngừng đập nơi ngực trái
Vô hồn trống trải bởi vì ai!

Ngày thứ hai không người, ta miên mang
Hỏi gió hỏi mây, hỏi nắng vàng
Bỗng thấy lòng, mưa rơi như thác đổ
Thế mà trên, mi mắt vẫn cạn khô.

Thứ Tư, 20 tháng 4, 2016

Thất Tình Ngày Thứ Nhất

Vật vờ men rượu, đêm hết đêm
Hỡi người hờ hững, hỡi môi mềm
Xa xăm chia cách, đừng trông đợi
Tay nắm bàn tay, thôi buông lơi.

Khói thuốc vờn quanh, ta đôi nơi
Dòng lệ chợt tuông, chẳng nên lời
Nực cười cay đắng, cười cay đắng
Thu mình hiu quạnh, giữa đêm trăng.

Thế là hết thật, hết thật chăng?
Ta đây còn ngỡ, sẽ vĩnh hằng
Chợt cười mình ngốc,
À! Quá ngốc!
Vốn là yêu vội, sẽ qua nhanh.

Thứ Ba, 19 tháng 4, 2016

Quên

Bóng ngã chiều tà thấy bâng khuâng
Chân ai lạc bước cứ xa dần
Đời người đau đớn là mộng ảo
Chấp niệm làm chi để hư hao


Em nhớ ngày em thấy xuyến xao
Yêu thương da diết mãi dâng trào
Để giờ quá khứ thành mộng cảnh
Yêu nhiều quên vội cũng qua nhanh


Và nếu giờ đây gặp lại anh
Em sẽ cười cho trời đông bớt lạnh
Cho ngày xưa, ngủ vùi vào quên lãng
Cho lòng em, chẳng còn thấy mỏng manh.

Thứ Sáu, 15 tháng 4, 2016

Vỡ đôi


Em đánh vỡ tim em, vỡ mất rồi
Vỡ thành mảnh vụn, vỡ chia phôi
Máu đào ấm nóng thành băng lạnh
Thì lòng đã chết cũng phải thôi.


Anh chấm hết tình em, hết thật rồi
Lệ nhòe mi mắt, lệ đắng môi
Chia tay là hết, người đi mất
Còn mỗi hồn em, cũng vỡ đôi!!!

Thứ Tư, 23 tháng 9, 2015

Tương ngộ


Mưa nặng hạt rơi đều bên khung cửa

Chiếc lá vàng chao liệng múa xoay đưa

Có em gái tựa người nhìn ngơ ngẩn

Hạt nước nào vươn nhẹ án mi thưa?

Mưa bất chợt đổ về trên phố nhỏ

Nước trong lành dịu mát buổi ban trưa

Có chàng trai chợt dừng không bước nữa

Chiếc lá nào rơi nhẹ giữa cơn mưa?


Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2015

Người mang gió thổi

Có phải là em? Hỡi người đưa gió!


Thổi vào lòng thổi mát cả thế gian


Chiều buồn tênh, cả nắng cũng ngỡ ngàng


Cơn gió lạ phả vào lòng xao xuyến!


Có phải em người đưa gió vào tim


Nơi đau buốt từng mang đầy ngọt lịm


Nơi đôi mắt còn in hình kỷ niệm


Nơi cõi lòng là nỗi nhớ đầy vơi!


Có phải em? Người đưa gió đến tôi?


Giữa buổi chiều ánh nắng vàng không vội


Em bước đến mang theo đầy gió thổi


Tôi ngỡ ngàng? Nhìn em quá tinh khôi!


Này em! Xin em hãy chậm thôi!


Đừng sải bước để tôi còn đuổi kịp


Hãy chờ tôi hỡi người mang gió thổi


Lỡ một lần là vỡ mộng lứa đôi!